Cơn thèm quen thuộc sẽ duy trì tiếp tục những cuộc khủng hoảng… thịt lợn?

Hiện lượng người ăn thịt động vật– trong đó phổ biến nhất là thịt heo (lợn)– vẫn chiếm số đông áp đảo, hết sức đáng kể trong cộng đồng dân cư. Và thói quen này vẫn chưa có dấu hiệu từ bỏ, dù thi thoảng thuyên giảm tí chút vì sợ hãi dịch bệnh.

Với cách đưa tin ‘tăng nhanh hơn… giá vàng‘, rằng lợn Việt còn đắt hơn cả lợn ngoại quốc… nên chắc chắn, thịt lợn mãi là đề tài bàn tán đầu đường xó chợ do tính thiết thực, không thể thiếu vắng miếng mảng, mùi vị của nó trong mỗi buổi ăn hàng ngày của người dân nước Nam ta.

Tìm giải pháp tăng số lượng, đầu tư tiền chăn nuôi trọng điểm, đề nghị nhà nước cung cấp tín dụng trước hiện tượng 5 triệu hộ bỏ cuộc,… hầu như các cơ quan chức năng và giới kinh doanh đã kịp thời chứng tỏ hùng hồn tầm quan trọng đặc biệt của loại đạm động vật bốn mùa đắp đổi này.

Thật vô cùng khó khăn khi tưởng tượng bất kỳ phương thức sản xuất thịt lợn nói riêng– chăn nuôi nói chung– theo kiểu trang trại công nghiệp lại có thể tồi tệ hơn bằng, cả từ dưới góc độ phá hoại môi trường lẫn sự tàn độc với động vật.

Dường như cách thức duy nhất để giúp các đối tượng vẫn có thịt ăn mà không gây ảnh hưởng tiêu cực tới hai yếu tố vừa nêu trên chính là việc sáng tạo ra thịt nhân văn (humane meat) được sản xuất trong phòng thí nghiệm (vitro meat, lab-grown meat) với những hiệu ứng toàn diện mang lại rất đáng xiển dương, chào mừng.

Bao giờ truyền thông xứ mình đưa tin liên quan tương tự thế nhỉ?

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *